Anh biết bài “I swear” không anh nhỉ, lời hay phết. Em thích nhất câu “I’ll love you with every beat of my heart”. Nghe bình dị lắm vì nhịp đập con tim là của mình, mình sống từng giây phút với nó, và từng giây phút ấy luôn có người mình yêu mến ở trong tim.
Có thể internet chúng ta luôn hỏng, có thể ta luôn muộn hơn nhau một vài phút, có thể chúng ta chẳng hiểu gì về nhau, có thể rồi thì chúng ta sẽ không ở bên nhau… Nhưng em vẫn muốn nói với anh là, ngay tại giây phút này, bản thân em đây, yêu anh với từng nhịp đập của con tim em đấy.
Có những lúc, anh mơ về New York
Queensland, London hay những miền xa
Ở nơi đó
Chỉ có đôi ta
Bên cạnh nhau trong bao sóng gió
Những lúc khác anh mơ về tổ ấm
Lâu đài tình ái hay một túp liều tranh
Gì cũng được
Ở trong đó
Không chỉ có em và anh
Còn bầy nhóc bi bô hạnh phúc
Nhưng thôi đã đến lúc
Không cần những giấc mơ
Vì mọi thứ mong chờ
Đang ở ngay phía trước
Chỉ cần ta với tay
Là được thôi em nhỉ?
Đây là một trong những bài thơ về em anh làm lúc đêm khuya. Lúc làm xong, anh định giấu luôn mặc dù rất thích vì anh sợ em thích quá, nhõng nhẽo bắt anh làm tặng thêm thì chết mất, hì hì hì hì. Mấy bữa nay anh thấy em buồn mà lại không chat được nên hi vọng nó sẽ là “chiếc khăn gió ấm” cho em.
Không biết nói gì hết nhưng ráng lên em nhé, anh sẽ cố qua với em. Anh thật sự yêu em nhiều lắm, cục cưng của anh :-*.
Tự nhiên hôm nay em hắt xì mãi, em biết thế nào cũng có chuyện, hóa ra đây là chuyện lớn hị hị.
Em không có trí nhớ tốt vì vậy mọi thứ mà em muốn nhớ em đều lưu vào đâu đó. Nhưng bất ổn là em lại cũng không thể nhớ nổi thứ đó em lưu vào chỗ nào. Thế đấy!
Thật may là em nhớ hôm nay là sinh nhật của anh, sinh nhật thứ 25 anh nhỉ. Chúc mừng sinh nhật anh yêu.
Chúc anh luôn tự tin, hoạt bát, tỉnh táo và mãi là anh yêu của em.
Từ lúc mình quen nhau, anh tập thói quen ghi nhớ những gì liên quan đến em. Anh nghe những bài nhạc em hay nghe, coi những phim em thích coi. Không phải vì ngọt ngào chót lưỡi đầu môi mà đó là cách anh cảm thấy được gần gũi với em. Lâu dần thành phản xạ có điều kiện luôn. Cứ đến tháng 9 là trong đầu anh tự động nhắc nhở “Sinh nhật em iu . Cũng là ngày a2 thịt em gái tới rồi đó”.
Nhưng có nhiều lúc em thấy anh im im, lơ đãng không nói, em nghĩ anh quên em iu phải không? Hì hì, chưa bao giờ anh quên cả. Những gì liên quan đến em hay những người thân của anh, anh đặt trong tim óc, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Anh thích và thấy vui khi mình luôn cố gắng nhớ bằng chính trí nhớ của mình. Đó là một cách để anh yêu thương họ, và hơn hết, họ xứng đáng vì điều đó. Anh im im lầm lì, lơ đễnh là lúc đang bày mưu “sâu kế hiểm” để làm em bất ngờ nên phải giả vờ như thế, hì hì. Binh pháp có câu “Binh bất yếm trá”, phải vờ như mình tệ hại để “địch” không đề phòng rồi bất ngờ “đánh úp”. Anh thích nhìn “quân địch” cười thật tươi vì hạnh phúc, điều đó cũng khiến anh hạnh phúc lắm. Bởi vì anh biết ở một nơi xa lạ, càng đến gần những dịp đặc biệt, em càng cảm thấy cô đơn hơn. Anh thương em lắm, xót không chịu nổi nên tìm cách làm em vui, làm em bất ngờ, dù chỉ là những điều nho nhỏ.
Mới quay đi quay lại mà em iu qua Mỹ đã được hơn 1 năm rồi hén. Năm nay mình khác với năm trước nhiều em nhỉ, anh và em đã có một mục tiêu rất rõ ràng để cùng hướng tới. Mặc dù gặp nhau vẫn còn khó khăn lắm nhưng chỉ là tạm thời thôi, tình hình đã tốt hơn nhiều. Bài test về lòng tin và sức chịu đựng mình pass rồi, nên so với nhiều người mình hạnh phúc hơn tỷ lần. Giờ mấy cái lặt vặt kia so với chuyện mình sẽ được bên nhau chỉ là muỗi :-*
Năm nay anh sẽ kết thúc blog chúc mừng sinh nhật cục cưng bằng mấy câu thơ trong lúc nhớ em mà bật ra. Nhớ là nhớ trong vui vẻ hạnh phúc chứ không phải sầu ảm đạm đâu à nha. Ờ thì cũng có sến, nhưng yêu anh thì phải chấp nhận nghe anh sến mỗi ngày, không được từ chối. Chê chê giả vờ thì được, chê thiệt là cắn chết tươi ngay tắp lự!
Có phải em thảo nguyên lộng gió
Để anh ươm chút hạt mầm xanh
Có phải em tình yêu bé nhỏ
Cho trong anh nở hoa trái ngọt lành
Chúc mừng sinh nhật em, cục cưng của anh. Yêu em nhất trên đời này :-*.
Vậy là mục tiêu có được TVC đầu tiên của anh thực hiện được rồi. Mặc dù khi làm có rất nhiều thứ dở hơi bực mình, chỉ muốn chửi nhau nhưng mà cuối cùng điều vui nhất là hoàn thành khá tốt, khách hàng thích, khen ngợi, chỉ cần doanh số của Sting Kiwi mà tốt thì coi như đây là một TVC thành công (ít ra là thành công trong chuyện làm việc sáng tạo với khách hàng Pepsi, hi`hi`).
Mục tiêu còn lại ko còn làm junior nữa thì suýt đạt được. Dù chính thức vẫn là junior nhưng anh vẫn tự tin rằng mình đã lên chức rồi. Chủ yếu là team mình biết với nhau, thế là cũng vui rồi. Tuần sau Mobifone lại bắt đầu dí tận mặt, anh định viết 1 bài về quảng cáo ở VN nhưng mà ko có thời gian luôn T__T
Còn một số chỉ tiêu nữa là hoàn thành năm nay, trong đó lớn nhất, khó ăn nhất là thăm em iu, ôm em 1 cái mà nói: Anh yêu em :* <— ko thiếu được cái này đâu nha, hehehehehe.
À, mà thứ Sáu tuần sau nữa là ngày gì vậy ta? Mình thấy quen lắm mà ko nhớ ngày gì, hì hì hì. Mong là mình gặp được nhau chat nè, yêu bé cưng lắm :*.
Chiều một mình nhận ra rằng mình đang bị chai lì cảm xúc. Sẽ cố gắng làm thơ lại và tiếp tục bắt đầu miên man với từng dòng thơ chỉ mình mới hiểu và cũng chỉ mình đọc. Vậy cho thoải mái, đỡ nghĩ ngợi khi bị bĩu môi chê sến chúa, hì hì. Không phải vì mình sến mà vì người ta ko biết chấp nhận sự việc như nó là vậy.
Gần đây Jed béo già đi nhiều, thấy thương quá. Gần 2 tuổi rồi còn gì, giỏi lắm sống được hết năm sau…
Thứ Bảy này bận nên chắc tháng sau sẽ rửa tội. Sau một thời gian dài suy nghĩ rất kỹ, rất nhiều, mình quyết định trở thành người Công Giáo. Đã tự hứa rằng mỗi ngày sẽ cầu nguyện cho Chi heo, cho cả chị Bin nữa.
Mỗi khi kiềm hãm được stress và bực bội, thấy tâm hồn sáng ra một chút.
Có nhiều lúc anh giả vờ, không nghĩ về em. Cho rằng em không quan trọng như mình nghĩ đâu, cho nên nghĩ ngợi nhớ nhung làm gì Vậy mà đêm ngủ cứ mơ mơ mị mị
Có nhiều lúc anh giả vờ, không quan tâm đến em. Nghe ai kể về em cũng cười coi như nói về bao đứa bạn bình thường khác. Ôi dào, có gì khác biệt đâu? Ờ, thì không khác biệt gì cả sao cứ tản lơ mà dỏng tai nghe từng chữ, còn vặn vẹo người ta nữa?
Có nhiều lúc anh giả vờ, không thèm check xem em có online không. Check làm gì, em có online đâu? Mà online cũng có chat được đâu? Ờ thì không check nhưng lại thường xuyên kiếm lý do mở Firefox hay Y! để giả vờ vô tình liếc ngang. Ờ, có check đâu, lỡ tay bấm thôi mà.
Giả vờ thế nên nhiều người hiểu làm tưởng ngon lắm. Nhưngcó ai biết đâu thiệt ra là hèn lắm, giả vờ để chạy trốn nỗi nhớ. Hèn nên mới viết cái blog này. 1 tháng rồi không gặp, nhớ chịu không nổi, éo giả vờ được nữa rồi!
Đã định post blog này để nhẹ lòng nhưng nay không cần nữa. Đã có thể nói với em nhiều điều khiến cho mình không còn đắn đo hay lo âu nữa. Chợt nhận ra rằng không phải không hiểu nhau mà chỉ là ít cơ hội để hiểu nhau mà thôi.
Tuy có khó khăn nhưng ít ra biết rằng mình đang hạnh phúc lắm. Ít ra khi vươn tay chạm lấy điều mong ước không còn thấy nó thuộc về một thế giới khác. Ít ra mình cảm thấy gần gũi hơn được một chút với em.
Trong cuộc đời con người có 2 giây phút hạnh phúc không thể nào quên.
Lần thứ nhất là khi một người con trai gặp một người con gái, họ cảm thấy một tình cảm lạ lùng dâng lên trong tim. Thời gian trôi qua, cả hai nhận ra đó chính là tình yêu. Một người quyết định bày tỏ tình cảm với đối phương. Anh nghĩ, cảm xúc lúc đó, dù là qua thư, chat hay nhìn vào mắt nhau nói nó hạnh phúc lắm. Chưa cần biết đến kết quả sẽ thế nào nhưng khi con người ta có thể dũng cảm bày tỏ tình yêu, có thể quên đi bao ngượng ngập và khó khăn để nói câu yêu thương với người trong tim mình đã là một điều tuyệt vời. Cảm giác con tim run lên, đập thật mạnh, đôi gò má nóng bừng cùng một thứ không thể gọi tên len lỏi trong từng milimet của cơ thể khiến anh không thể nào quên khi dũng cảm nói rằng anh yêu em. Lúc đó, anh thật hồi hộp, hồi hộp đến độ phải “set-up” cho phần presentation của mình thật dài dòng. Khi nói xong, từng giây đợi em trả lời như một thế kỷ.
Lần thứ nhất là điều kiện cần thể có lần thứ hai. Cũng hai con người đó sau một thời gian đã trải qua buồn vui có, giận hờn có, đau khổ có, ray rứt có, quyết định gắn bó cuộc đời mình với nhau. Có thể nhẫn cỏ trao tay hoặc một chiếc nhẫn lộng lẫy hay bất cứ hình thức gì khác, tình cảm lúc đó là như nhau. Lời cầu hôn chân thành thật sự nằm trong đôi mắt của người đàn ông. Anh không biết cảm xúc đó thể nào nhưng chắc chắn cũng sẽ khó quên như khi nói lời tỏ tình.
Anh tin mình sẽ hạnh phúc vì mình đã biết giá trị của nó. Sẽ còn nhiều điều phải làm, còn một thời gian dài bên nhau. Nhưng trước hết anh sẽ phải hỏi em một điều và còn phải hồi hộp đợi chờ từng thế kỷ trôi qua để đợi câu trả lời của em một lần nữa. Nhưng đó là điều hạnh phúc đáng để mong chờ, em nhỉ?
Tôi thường có thói quen chọn cách phức tạp để diễn tả một điều tinh tế hoặc phức tạp, và thói thường thì người ta cũng như vậy bởi đó là cách dễ nhất, nhanh nhất. Rồi khi mò mẫm học marketing, tôi luôn được nhắc nhở phải nhớ lấy KISS – Keep it simple, stupid. Bởi lẽ, những vấn đề vốn đã phức tạp lại giải thích bằng một cách phức tạp nữa thì nó sẽ còn khó hiểu đến đâu? Giải thích bằng cách mình hiểu liệu đối tượng mình nhắm tới có hiểu hay không? Điều đó hoàn tòan không biết được.
Khi bắt đầu làm Advertising, đặc biệt ở Creative, tôi vẫn nghĩ mình đã đủ đơn giản. Thế nhưng, tôi nhầm, công việc này lại đòi hỏi tôi đơn giản hơn nữa, và đơn giản theo một cách khác. Tôi lại được khuyên Keep it simple, stupid. Rồi có lúc tôi nhận ra làm mọi thứ đơn giản nghĩa là sử dụng cách đơn giản để nói điều phức tạp, đơn giản một cách thông minh. Nói cách khác là smart in a stupid way. Đó mới đúng là tinh thần của câu nói.
Tóm lại, dài dòng văn tự, nghiêm trang lễ phép để nói một điều thôi:
Ai mở miệng kêu người khác “Đơn giản thôi, đơn giản thôi” hay “Keep it simple, stupid” thì làm ơn suy nghĩ giùm cái “simple, stupid” ở đây là cái gì đã. Không phải là làm mọi thứ đơn giản một cách ngu dốt, hay đơn giản không biết suy nghĩ rồi nghĩ mình đúng, tự hào rồi phán xét. Không hiểu thì im, đừng có suy diễn câu nói, tự hiểu ngu ngốc rồi lải nhải, người khác nghe cũng bực chứ!