Giả vờ
Có nhiều lúc anh giả vờ, không nghĩ về em. Cho rằng em không quan trọng như mình nghĩ đâu, cho nên nghĩ ngợi nhớ nhung làm gì Vậy mà đêm ngủ cứ mơ mơ mị mị
Có nhiều lúc anh giả vờ, không quan tâm đến em. Nghe ai kể về em cũng cười coi như nói về bao đứa bạn bình thường khác. Ôi dào, có gì khác biệt đâu? Ờ, thì không khác biệt gì cả sao cứ tản lơ mà dỏng tai nghe từng chữ, còn vặn vẹo người ta nữa?
Có nhiều lúc anh giả vờ, không thèm check xem em có online không. Check làm gì, em có online đâu? Mà online cũng có chat được đâu? Ờ thì không check nhưng lại thường xuyên kiếm lý do mở Firefox hay Y! để giả vờ vô tình liếc ngang. Ờ, có check đâu, lỡ tay bấm thôi mà.
Giả vờ thế nên nhiều người hiểu làm tưởng ngon lắm. Nhưngcó ai biết đâu thiệt ra là hèn lắm, giả vờ để chạy trốn nỗi nhớ. Hèn nên mới viết cái blog này. 1 tháng rồi không gặp, nhớ chịu không nổi, éo giả vờ được nữa rồi!
Hận!