Chào nỗi buồn bấy lâu ta không ghé
Chào nỗi buồn bấy lâu ta không ghé
Kể cho bạn nghe những chuyện không vui
Và cùng ta bạn cứ lặng lẽ thôi
Dấu nụ cười vào tiếng thở dài thườn thượt
Ta về đây, về cùng đôi mắt ướt
Cùng giọt lệ buồn đang đợi lúc trào tuôn
Đôi môi ta quên những phút kiên cường
Răng cắn chặt ngăn não nề tiếng nấc
Ngày hôm nay bỗng dưng ta thức giấc
Nhớ bàn tay âu yếm khẻ lay
Nhớ nụ cười cùng mái tóc mây bay
Ta bỗng nhớ một người không còn nữa
Mất chị rồi, đời ta như mắc nợ
Phải trả dần bằng những phút cố vui
Để bỗng dưng ta chai sạn mất rồi
Và quên mất ta đã từng biết khóc
Nỗi buồn ơi ta thật là ngu ngốc
Phải như thế này ta mới lại ghé qua
Nhìn ngắm mi qua ánh mắt nhạt nhòa
Những quen thuộc nay đã thành xa lạ
Nỗi buồn này bây lâu ta ngốc quá
Sẽ sẻ chia chứ không dấu nữa đâu
Những lúc như vậy xin hãy đến thật mau
Hứa đi nhé rồi khi buồn ta sẽ ghé!
Đọc bài thơ này anh thấy thương em lắm. Chuyện về Bin là một nỗi ray rứt của anh khi không thể bên em chia sẻ, nghe em khóc để lòng nhẹ nhàng hơn. Anh thật sự rất đau lòng khi nhìn em cố gắng chịu đựng mà không làm được gì.
Anh sẽ qua với em, sẽ đưa bờ vai cho em tựa. Đừng giấu vào lòng, hãy để anh chia sẻ từng giọt nước mắt với em, em nhé.
Yêu em nhiều lắm.